Disconnected people

Today I tell you about a story of my friend. It happened two weeks ago; it’s such about a fairly normal manner. I call him “Jerk”, is the dumbest person in the world I could know… :D just kidding. He is a nice guy, a warm person with a good sense of humor. Look at him at first, he’s hideous or repulsive; and when talking with him, I think I’m quite true. :D Maybe he’s good at everything except a deeply terrible mime. @.@ Continue reading

My top 12 best things in 2014

Here’s all good stuff I captured in 2014.

1. BOOK: Predictably Irrational: The Hidden Forces that Shape Our Decisions

Predictably_Irrational_Revised_and_Expanded_Edition_Dan_Ariely_Book

It pointed out how humans behave. Experiments conducted over the past few years that show basically the same pattern: we humans behave irrationally, but predictably. You can scan this book through reviews (example: http://www.discardedimage.com/?p=632)

2. MOTIVATIONAL CLIP: The secret of life – Steve Jobs

When you grow up, you tend to get told the world is the way that it is, your life is just to live your life inside the world and try not to bash into the walls too much. But that’s a very limited life. Life can be much broader, once you discover one simple fact. And that is that everything around you that you call life was made up by people that are no smarter than you. And you can change it. You can influence it. You can build your own things, that other people can use. It’s to shake off this erroneous notion that life is just there, and you’re just gonna live in it, versus embrace it. Change it’ Improve it. Make your mark upon it. And once you learn that, you’ll never be the same again.

Continue reading

ừm, mưa & em…

Đôi bàn tay tuy cứng cáp nhưng cũng cảm nhận được những giọt nước lạnh trong veo từ cơn mưa đầu mùa. Ngồi mơ màng trong một góc tối ẩm thấp, để lắng nghe tiếng mưa, để trông mong về phương xa khi phút giây hoài niệm đang theo nhau ùa về. Ngoài trời, mưa cuốn trôi vạn vật; trong lòng, cảm thấy bình yên lạ kỳ. Có lẽ khoảnh khắc chơi vơi cùng cái cảm xúc mong mỏi, chờ đợi nào đó đi xa từ rất lâu rồi. Đã qua thời còn biết cái ấm áp đến từ những ngón tay đan vào nhau, và cũng phải lâu lắm mới thấy những giọt mưa lăn tăn trên nụ cười và đôi mắt tròn xoe của em… Continue reading

Time

Lại một tuổi nữa qua và nhiều đêm vò đầu bứt tóc xem thử mình đang đến vị trí nào rồi trong cái cuộc đời này.

Mark Twain có nói một câu: The two most important days in your life are the day you are born and the day you find out why (Tạm dịch: Trong cuộc đời có 2 ngày quan trọng nhất. Ngày ta được sinh ra và ngày ta biết tại sao ta được sinh ra)

Cái ngày quan trọng thứ 2 đến với tôi khi nhận ra, thời gian mới là cái chi phối mọi vật, con người, kể cả giấc mơ, chứ không phải tiền bạc hay cảm xúc. Chính thời gian mới là cái tác động đến tất cả. Nhìn lại mới thấy từ ngày đầu tiên đến ngày thứ hai, thị giác của mình đã bỏ qua bao điều tốt đẹp. Xem tiếp

Mơ dài.

Lâu lắm rồi mới thở một cái đã người, vươn tay ôm lấy cả đất trời, cười cho nắng vào len những kẽ răng chìm nghỉm trong bóng tối cô đơn. Chợt đánh thức con tim đang cố quen nhịp sống gắn bó với ai đó hàng ngày, rung nhẹ cái đầu để thắp lên sức sống mới, chuẩn bị cho hành trình đi tìm giấc mơ tiếp theo.

Ngày mưa tàn trong giấc ngủ bình yên, phố yên vắng thi thoảng gió thổi đi ngang mang theo bao thoáng nhớ nhung ai đó gửi đến ta. Trong những lúc khô cạn, ta vẫn thấy những giọt nước lung linh còn sót lại; ở những ngày mưa to giông bão, góc ấm áp đâu đó tồn tại dành cho ta.

Continue reading

Tương phản.

Ngày trước đầu còn bớt sạn như giờ, nghĩ đơn giản khi đặt 2 tấm gương lại gần nhau, bước vào trong gương này sẽ ra ngoài bằng gương đối diện, hay nhìn vào gương trước sẽ hiểu được đằng sau mình đang muốn nói điều gì. Bản chất của một vấn đề khó thấy trọn vẹn các mặt, nhưng mong rằng đi đâu cũng nhìn được một nửa tương phản như vậy để biết khoảng cách từ tư duy đến thực tế có thể sẽ cách nhau quá xa.

Soi biết bao nhiêu người cũng không đủ cho ước mơ và con đường của mình, cứ nghĩ khi dựa vào thành công của một ai đó làm mục tiêu cho mình phấn đấu, nhưng thành công chẳng là một điểm son, thành công là cả quá trình. Hạnh phúc, bồn chồn, hồi hộp khi phía trước có chiếc ghế đặt trên đỉnh vinh quang kèm theo một sự công nhận, huy hoàng hay rực rỡ nào ấy, bỗng chợt quay lại phía sau thì có một người đang nhìn mình và khẽ lắc đầu, cứ như sự cố gắng và nỗ lực của mình đạt đến điểm xa thăm thẳm đó sẽ trở nên vô nghĩa.

Đôi khi như thế, có cơ hội dừng lại và tìm ra điểm khác biệt ở trong mỗi cá nhân từng người. Vươn xa bao nhiêu cũng nên nghĩ hoàn cảnh mình tạo điều kiện xuất phát như thế nào. Học cách chấp nhận, có thời gian phát triển tư duy thay vì cố gắng muốn thay đổi hoàn cảnh trong chốc lát để hợp với mục tiêu hơn. Một số người thường chạy theo cuộc đời, một số khác để cuộc đời xoay quanh họ.

Trước kia đọc vài cuốn sách, xem vài bài viết hiếm hoi chẳng có tác dụng gì cho việc thay đổi cả một vấn đề. Ngày nay, với tốc độ Facebook lan nhanh thế này, chộp được vài điều chia sẻ hữu ích là tung hoành cả một góc nhỏ nào đó. Vừa kịp nghĩ ra vấn đề chưa có cơ hội chứng minh đã có người khác bới móc và cào xé theo chiều hướng khác rồi. May sao, trước kia hay bây giờ, mọi điều đúng đắn đều dựa trên sự nỗ lực nhìn nhận đúng đắn bản thân mỗi con người.

Người ta nói nhiều về 2 từ “cuộc đời” khi đứng trên một vấn đề khó khăn trong khoảnh khắc, nhưng ít ai lấy tổng thể cả cuộc đời làm điểm tựa để mình vượt qua. Sống thời nay vẻ như vội vã, chẳng hơn gì một cái chớp mắt, thấy thiếu đi cái điên dại giúp đủ sức khơi mọi nguồn cảm hứng, ngược lại thấy nhiều điều cóp nhặt, sao y trong sự nhạt nhẽo của tư duy.

Ý tưởng thì nhiều nhưng vụn vặt cũng đa số. Những cái ý tưởng, nói theo ngôn ngữ thông thường là đỉnh của đỉnh thì đã nằm ở những cựu chiến binh, người lăn lộn khắp mọi ngóc ngách của sự quan sát, nếm trải biết bao hạt giống nảy mầm trong tư duy. Rốt cuộc, kiến thức vẫn là cội nguồn của ý tưởng. Ý tưởng theo một cách nào đó sau khi hình thành, người ta tìm kiếm google xem thử ai đã làm rồi, hỏi thăm vài nguồn tin cậy xem thử ai có từng nghĩ chưa, và thêm vài lần như thế, người ta cố gắng chỉnh này chỉnh nọ cho sao không giống với bất cứ nguyên bản nào. Cách làm là thế, nhưng khác nhau giữa mọi ý tưởng có thể rất lớn, ở việc thấy được mình đang ở đâu và đang làm gì.

Có rất nhiều người khao khát được như một người thành công, song ít người khát khao được là chính mình.